VietnamHoteliers.Forum
Một con chim én không thể làm nên mùa xuân, mời các bạn chung tay đóng góp bài viết về Qui trình nghiệp vụ hoặc Bài viết chuyên môn, nhằm làm phong phú thêm kho tài liệu chuyên môn quản lý khách sạn. Xin đừng thụ động, đừng đứng ngoài lề, ai biết chuyên môn nào thì tham gia chuyên môn đó, có kinh nghiệm lĩnh vực nào thì tham gia lĩnh vực đó, không chuyên môn, không kinh nghiệm thì cùng online để ủng hộ Vietnam Hoteliers
Henry Minh


 
IndexTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Hai du khách Hong Kong bị cướp, cám ơn kẻ cướp

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 1164
Điểm Tổng Hợp : 5802
Điểm bài viết hay : 13
Join date : 13/05/2010

Bài gửiTiêu đề: Hai du khách Hong Kong bị cướp, cám ơn kẻ cướp   21st February 2012, 5:43 am

TTO - Đêm 15-12, TTO nhận được email của bạn H.Q.M,
người cho hai bạn Kay và Doris ở chung trong thời gian ở TP.HCM. Trong
thư M. cho biết Kay và Doris đã nhận lại hộ chiếu và thẻ tín dụng.

>> Cư dân mạng chia sẻ với 2 du khách bị cướp

TTO giới thiệu với bạn đọc lá thưu của H.Q.M.



Hai bạn trẻ Kay và Doris bên lề đường Bùi Viện (Q.1, TP.HCM) tối 14-12 - Ảnh từ blog Poly
Cả ba chúng tôi (Kay & Doris) vừa thưởng thức xong
buổi ăn tối vui vẻ cùng nhau. Mọi người thưởng thức những món ăn thuần
túy Việt và tấm tắc khen.

Tôi biết hai bạn này thông qua một trang web homestay.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận một vài khách nước ngoài du lịch bụi đến Việt
Nam. Dạo gần đây vì khá bận rộn nên tôi cũng ít khi nhận khách, tuy
nhiên nhận được email với lời lẽ dễ thương của họ và sau khi xem qua lý
lịch cá nhân cũng như những nhận xét tốt của mọi người về họ, tôi đã
nhận lời.

Ngày đầu tiên gặp họ là ngày đặc biệt vui vẻ. Mặc dù
tôi kết thúc công việc lúc 10g đêm, họ vẫn chờ trước cửa nhà đợi tôi về
để vào nhà. Chúng tôi ra ngoài ăn bún và miến vịt. Kay và tôi mỗi người
ăn tới hai tô. Kay nói có thể ăn suốt ngày vì thức ăn Việt Nam ngon quá.
Mấy tháng rong rủi ở châu Âu đắt đỏ, hai người bạn mới thấy cuộc sống ở
Việt Nam thật thoải mái.

Ngày thứ hai thật sự là một ngày khủng hoảng với hai
bạn. Lúc tôi đang ăn trưa ở căntin công ty, chợt nhận được tin nhắn trên
Facebook của Doris. Cô ấy cho biết vừa bị giật mất túi xách. Trong đó
có nhiều thứ quan trọng là hai passport, tất cả thẻ ngân hàng, iphone và
một ít tiền mặt.

Họ cho biết đang trên đường đến lãnh sự quán để làm lại
passport. Tôi chỉ biết nhắn tin chia sẻ và hứa tối sẽ đãi các bạn ăn
tối. Tối đó chúng tôi đi ăn ốc gần nhà. Sau đó mua hai ổ bánh mì thịt,
một ít rượu đế. Tối đó Kay muốn say. Tôi thấy họ rất buồn.

Hôm sau tôi dẫn họ quay trở lại đồn công an để hoàn tất
một vài thủ tục trình báo. Các anh ở đó rất thông cảm nhưng vì lý do
thủ tục, phải mất vài ngày mới có giấy xác nhận. Và phải chờ vài tuần
đến một tháng mới làm xong passport mới theo thông báo của lãnh sự quán.
Chúng tôi photo passport làm 20 tờ, một bên ghi vài dòng thông báo mất
giấy tờ và số điện thoại của tôi để liên hệ.

Tôi dán trên cột đèn từ Hàng Xanh đến Thị Nghè, một
việc mà tôi chưa từng làm bao giờ trong đời mình. Tôi thấy mình phải có
trách nhiệm về sự cố này, vì họ đang ở đất nước mình. Chiều đó, hai bạn
nấu một nồi nui thật to, ăn một ít và đi ra ngoài.

Họ đi bán bưu thiếp như mọi người thấy. Thực chất đó là
những tấm hình họ chụp trong suốt chuyến đi, rồi đem ra tiệm rửa. Tối
đó tôi chờ đến 11g đêm vẫn chưa thấy họ về nên ngồi ăn nui một mình. Sau
đó đi ngủ. Nửa đêm tôi bị đánh thức bởi những tin nhắn, cuộc gọi. Ban
đầu tôi chẳng hiểu sự tình gì.

Một số người giải thích rằng họ thấy thông tin trên
Facebook và trang 5giay.vn về hai khách Hong Kong bị mất đồ nên muốn
chia sẻ và giúp đỡ. Sau này mới biết ai đó đã chụp ảnh lúc họ ngồi
bán bưu thiếp và chia sẻ trên Internet.

Và cả ngày 15-12, hàng trăm cuộc điện thoại và tin nhắn
liên tục vào điện thoại của tôi làm tôi phải sạc pin điện thoại mấy
lần. Tôi bận rộn tiếp khách hàng vừa thỉnh thoảng trả lời vài cuộc để
giải thích rằng tôi không phải là hai bạn đó. Thật sự là sự việc lan
truyền nhanh hơn sự tưởng tượng của tôi, Kay và Doris rất nhiều.

Nhân đây, Kay và Doris muốn gửi lời cảm ơn chân thành
đến những tình cảm mà mọi người đã dành cho mình. Những tình cảm ấy quý
hơn tất cả những vật chất mất đi. Qua đây hai người bạn Hong Kong cũng
muốn có một lời giải thích để mọi người hiểu hơn, tránh sự hiểu lầm nho
nhỏ đang lan truyền như hiện nay.

Thứ nhất, việc bán bưu thiếp không phải là
việc quá trầm trọng như mọi người nghĩ. Họ đi du lịch nhiều nơi với túi
tiền rất nhỏ, nên họ sẵn sàng làm những việc như vậy để có được ít tiền
trang trải qua ngày. Họ cũng chưa bao giờ có nhiều tiền nên số tiền mất
vừa qua không nhiều lắm (chỉ khoảng 100 euro gì đấy thôi). Kay có thể
cầm đàn hát ngoài đường để xin tiền. Tôi cũng đã cho họ biết về văn hóa
Việt Nam. Người ta chưa quen với những chuyện như vậy nên nhìn thấy rất
đáng thương. Chỉ là do sự khác biệt về văn hóa.

Thứ hai, họ không muốn gây sự chú ý để nhận
được lòng thương hại của mọi người. Chiều nay có nhiều người cho nhiều
tiền, khoảng 100.000 trở lên, họ đều từ chối không muốn bị hiểu lầm. Và
Kay nói anh ta không cần nhiều tiền. Anh ta còn cười vui vẻ, tối nay sẽ
dành hết số tiền hôm nay người ta cho để mua bia.

Thứ ba, họ cũng nhận thấy có một số người muốn
làm lớn chuyện để nhằm mục đích cá nhân nào đó. Họ muốn thể hiện với
mọi người là họ đã và sẵn sàng giúp đỡ hai bạn chỗ ăn ở và muốn chụp
hình hai bạn thật nhiều, trước nơi họ kinh doanh và tự ý thông báo với
mọi người, trong đó có nhiều phóng viên là tối nay sẽ có buổi phỏng vấn…
Vì vậy hai bạn đã tự ý rút lui và thấy mình không nên xuất hiện ở những
nơi đó nữa.

Sự việc xảy ra khiến họ cẩn trọng hơn trong việc giữ
gìn an toàn cá nhân, nhưng không làm mất đi những gì tốt đẹp đã dành cho
Việt Nam. Mong muốn hơn tất cả là mọi người hãy để mọi thứ trở lại bình
thường.

Đừng để câu chuyện trở nên ồn ào không đáng có. Họ vẫn
có thể tồn tại được với vài đồng tiền lẻ trong túi, có thể đi bộ hoặc
quá giang xe tải từ Nam ra Bắc, và xin trú tạm tại nhà dân hoặc ngôi
chùa nào đó dọc đường. Như vậy mới trải qua được cuộc sống như một người
địa phương, mới biết những vui buồn của lữ hành. Nếu có nhiều tiền, họ
không biết được những cảm giác đó.

Lúc tôi viết những dòng này, họ đang ngồi chơi đàn và
hát ngoài ban công. Chưa bao giờ thấy vui như thế vì chiều nay có một
người đàn ông mang đến trả cho họ passport, tất cả thẻ ngân hàng và một
số thứ lặt vặt như một lá bùa nhỏ được tặng ở ngôi chùa nào đó.

Họ nói người giật túi xách nào đó "thật tốt", trả lại
tất cả (dĩ nhiên trừ tiền mặt và điện thoại di động), xếp mọi thứ rất
cẩn thận vào một cái ví mới. Tôi cười nói ngày mai hai bạn có thể ra
đường để chơi đàn và xin tiền. Họ cười thật tươi. Đối với họ chuyện đó
rất bình thường nhưng vì sự khác biệt văn hóa, họ sẽ không làm vậy một
lần nữa ở Việt Nam.
Về Đầu Trang Go down
http://vietnamhoteliers.tk/ henryminhtruong@yahoo.com henryminh
 
Hai du khách Hong Kong bị cướp, cám ơn kẻ cướp
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VietnamHoteliers.Forum :: Tin Đó Đây - News About...-
Chuyển đến