VietnamHoteliers.Forum
Một con chim én không thể làm nên mùa xuân, mời các bạn chung tay đóng góp bài viết về Qui trình nghiệp vụ hoặc Bài viết chuyên môn, nhằm làm phong phú thêm kho tài liệu chuyên môn quản lý khách sạn. Xin đừng thụ động, đừng đứng ngoài lề, ai biết chuyên môn nào thì tham gia chuyên môn đó, có kinh nghiệm lĩnh vực nào thì tham gia lĩnh vực đó, không chuyên môn, không kinh nghiệm thì cùng online để ủng hộ Vietnam Hoteliers
Henry Minh


 
IndexTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Cà phê Nha Trang ký sự

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 1164
Điểm Tổng Hợp : 5802
Điểm bài viết hay : 13
Join date : 13/05/2010

Bài gửiTiêu đề: Cà phê Nha Trang ký sự   27th January 2012, 1:33 am

Châu - cô bạn
thân ở Mỹ nhắn: “Gửi cho mình chút cà phê Nha Trang, thèm quá!”. Tôi
nhắn lại: “Có gì khó đâu, muốn mấy ký chẳng được!” - “Không, cà phê bên
này đâu thiếu, mình ghiền là ghiền cái không khí nhâm nhi cà phê ở mấy
cái quán nho nhỏ, dễ thương kìa”. Ồ, thế này thì đúng là làm khó nhau
rồi! Thôi thì viết bài này xem như một cách “gửi” chút không - khí - cà -
phê ấy cho cô bạn và những người Nha Trang xa xứ…


Dân Nha Trang ghiền cà
phê, phải khẳng định như vậy. Bởi, thành phố bé xíu mà có đến cả trăm
quán cà phê; quán ở mặt tiền, quán trong ngõ hẻm, mỗi quán một phong
cách, có lượng khách riêng. Có dạo, hễ nghe một quán cà phê nào sắp mở,
người Nha Trang lại nôn nao chờ ngày khai trương đến để thưởng thức, xem
quán đó có gì mới, có gì hay. “Miếng trầu là đầu câu chuyện”, người xưa
hay nói thế. Còn với người Nha Trang, có lẽ câu này được biến tấu vui
thành “Uống cà phê là… đầu câu chuyện”. Bạn bè muốn gặp nhau, hẹn quán
cà phê. Đồng nghiệp muốn “đổi gió”, rủ nhau đi cà phê. Người mới quen
bàn chuyện làm ăn, giao dịch cũng thích ra quán cà phê, “cho tiện”! Ngay
cả nam thanh nữ tú lần đầu hẹn hò cũng chọn quán cà phê. Nói tóm lại là
có rất nhiều lý do để người ta “đi uống cà phê”. Một người bạn của tôi ở
nơi khác lần đầu đến Nha Trang không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy các
quán cà phê ở Nha Trang sáng nào cũng nườm nượp khách. Bạn thắc mắc, bộ
người ta không đi làm hay sao? Tôi cười trừ, có chứ sao không, có người
tranh thủ uống cà phê rồi đi làm; người thì mang laptop vào quán vừa
uống vừa làm; người lại bàn công việc bên ly cà phê… Thậm chí, có anh
bạn là nhà báo, hẹn bạn ở quán cà phê, vừa đến nơi đã “than”: “Sáng giờ
mấy cữ cà phê rồi đó”! Than mà vẫn thích, vẫn ghiền, thế mới lạ! Âu cũng
là nét đặc trưng của người Nha Trang: thư thái, thoải mái, không ồn ào,
vội vã.


Nha Trang có nhiều quán
cà phê, tên Tây tên ta, nhạc trẻ nhạc trữ tình, cà phê bar, cà phê vườn,
cà phê máy lạnh… đủ kiểu. Ở Nha Trang, chỉ có 2 quán cà phê “dám” chơi
nhạc theo kiểu phòng trà - đó là Phú Sĩ và Hòn Kiến. Chủ nhân của 2 quán
này đều là những người ít nhiều có “máu” nghệ sĩ nên cách bài trí, sắp
xếp của quán mang phong cách rất riêng và độc đáo. Anh Thắng - chủ quán
Hòn Kiến vốn là kiến trúc sư. Cũng vì ghiền cà phê mà anh đã biến ngôi
nhà của mình thành một quán cà phê mang hơi thở của biển với vật trang
trí đa số là sò, ốc, sao biển…, ngay cả thẻ bàn cũng là những con ốc
xinh xắn. Trong khi đó, cà phê Phú Sĩ lại mang phong cách Nhật, rõ nhất
là khi bạn vừa đến cổng đã thấy một cô gái mặc kimono rạp người cúi chào
- rất Nhật, chỉ có điều không nói được câu chào “arigato gozaimasu”!
Nếu là người yêu nhạc Trịnh hoặc những bản tình ca bất hủ, bạn có thể
đến Phú Sĩ hoặc Hòn Kiến để thưởng thức. Còn nếu thích nhạc sôi động,
nhạc live thì đến GMC trên đường Phạm Văn Đồng hoặc Louisiana trên đường
Trần Phú. GMC đúng là quán cà phê - bar, là nơi giới trẻ tụ tập, thỉnh
thoảng câu khách bằng những màn biểu diễn của các ca sĩ đang “hot” đến
từ TP. Hồ Chí Minh. Louisiana lại mang đẳng cấp khác, thuê hẳn ban nhạc
Philippines biểu diễn với một phong cách rất Tây. Mỗi quán một phong
cách, một style riêng, vì thế đối tượng phục vụ cũng rất riêng. Chính vì
mỗi “thượng đế” có một “gu” riêng nên cà phê Tuổi Ngọc đã “tung” ra một
chuỗi với các tên gọi khác nhau: Tuổi Ngọc pro, Tuổi Ngọc@, Tuổi Ngọc
Plus… Khách đến uống cà phê ở đây được “chăm sóc tận răng”: đọc báo,
đánh giày, sạc pin điện thoại miễn phí. Nhớ có lần anh Hòa - quản lý của
chuỗi quán Tuổi Ngọc thổ lộ: “Người ta cứ nói mở quán cà phê dễ kiếm
tiền. Giờ “thượng đế” có quá nhiều sự chọn lựa, mình mở quán mà không có
gì đặc biệt thì đâu có kéo khách đến được”. Đó là suy nghĩ của một
người biết làm kinh tế. Tuy vậy, ở Nha Trang, thi thoảng người ta vẫn
bắt gặp những quán cà phê không có cảnh xe cộ nối hàng dài, không dập
dìu khách ra vào nhưng vẫn tồn tại từ ngày này sang tháng nọ. Lỗ vẫn lỗ
nhưng bán vẫn cứ bán, đơn giản là vì ông chủ hay bà chủ của những quán
đó… ghiền cà phê nên vẫn duy trì. Bù lại, khách của họ đến mãi rồi thành
quen, đến lui nhiều lần vẫn là những gương mặt ấy, những vị khách ấy.
Hình như mỗi người đều có một quán riêng của mình, thích quán nào thì
“kết” quán ấy, nếu đến quán khác thì cũng chỉ là đến cho biết rồi vẫn
quay về “chốn cũ”, dù quán cũ không có những em tiếp viên xinh xinh chân
dài váy ngắn, không có những bộ bàn ghế sang trọng hay những “chiêu”
chiều “thượng đế”…


Nhớ có lần, mấy người bạn
của tôi đến Nha Trang chơi, vào quán cà phê Bốn Mùa chỉ một lần mà đâm
ghiền! Cà phê ở đây không có gì đặc biệt, phục vụ thì gọi năm lần bảy
lượt mới thấy mặt, có khi còn phải chứng kiến cảnh nhân viên chạy bàn lơ
đẹp khách, thế mà vẫn thích đến! Hóa ra là họ uống cà phê không phải
chỉ vì cà phê, họ “mua” chỗ để ngắm biển. Dọc đường biển chỉ có cà phê
Bốn Mùa, Sailling Club và Louisiana, giá thì đắt thật nhưng vẫn nườm
nượp khách - tây, ta đủ cả. Thế mới biết, đôi khi người ta ghiền cà phê
không phải chỉ vì cà phê mà còn vì quán ấy có “view” (tầm nhìn) đẹp.


Một cô bạn của tôi - sau
nhiều năm “bôn ba” ở TP. Hồ Chí Minh quyết định quay về Nha Trang “định
cư”. Sau nhiều lần “nghiên cứu”, cô ấy thích “đóng đô” ở quán Paramount
trên đường Trần Phú. Mỗi lần đi quán này, cô ấy diện lộng lẫy từ quần
áo, tóc tai đến giày dép. Vào quán mới thấy, người ta đến đây không chỉ
để uống cà phê mà còn thể hiện đẳng cấp. Đi xe hơi hoặc bét lắm là xe ga
xịn, xài hàng hiệu, diện những bộ quần áo thời trang mới tự tin bước
vào; còn đi dép lê, có vẻ “hai lúa” như tôi, bước vô quán này, gọi phục
vụ chắc cũng chẳng ai thèm để ý!


Bởi vậy, tôi thường lang
thang quán cóc. Dạo này Nha Trang có nhiều quán cóc có ghi hẳn “cà phê
cóc wi-fi” đàng hoàng. Ngồi quán cóc thế mà hay, có thể “tám” đủ thứ
chuyện, nhìn thiên hạ qua lại rồi bình phẩm, lại còn được chủ quán
khuyến mãi thêm mấy ly trà đá dù ly cà phê hết nhẵn từ bao giờ.


Thế mới biết, cô bạn thân
của tôi thèm cái không - khí - cà - phê ở Nha Trang là vậy. “Có tiền
mua tiên” cũng được, vậy mà đôi khi có tiền, ở Mỹ, người ta cũng không
mua nổi những thứ quý giá như vậy.


Tết này, những người bạn
của tôi lại có chuyến du hý ở Nha Trang. Có lẽ, tôi sẽ mời các bạn đi
uống cà phê đầu xuân ở một quán nào đó và hy vọng bạn mình sẽ thích cái
không - khí - cà - phê ở Nha Trang…
Về Đầu Trang Go down
http://vietnamhoteliers.tk/ henryminhtruong@yahoo.com henryminh
 
Cà phê Nha Trang ký sự
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VietnamHoteliers.Forum :: Tin Đó Đây - News About...-
Chuyển đến