VietnamHoteliers.Forum
Một con chim én không thể làm nên mùa xuân, mời các bạn chung tay đóng góp bài viết về Qui trình nghiệp vụ hoặc Bài viết chuyên môn, nhằm làm phong phú thêm kho tài liệu chuyên môn quản lý khách sạn. Xin đừng thụ động, đừng đứng ngoài lề, ai biết chuyên môn nào thì tham gia chuyên môn đó, có kinh nghiệm lĩnh vực nào thì tham gia lĩnh vực đó, không chuyên môn, không kinh nghiệm thì cùng online để ủng hộ Vietnam Hoteliers
Henry Minh


 
IndexTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Bệnh sĩ của giới trẻ Việt: Chơi Iphone, ăn mỳ tôm trừ bữa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 1164
Điểm Tổng Hợp : 5807
Điểm bài viết hay : 13
Join date : 13/05/2010

Bài gửiTiêu đề: Bệnh sĩ của giới trẻ Việt: Chơi Iphone, ăn mỳ tôm trừ bữa   30th March 2013, 10:42 am

Bạn bè đứa nào cũng Iphone, mình lạch
cạch mấy con dế lởm thì nhục lắm, dù có phải ăn mỳ tôm trừ bữa cũng phải
cố sắm một cái. Đây là suy nghĩ của không ít bạn trẻ và với tâm lý đó,
cho dù Việt Nam có mức thu nhập vào loại thấp của thế giới thì mật độ
dùng điện thoại Iphone ở các thành phố lớn cũng không thua bất kỳ nước
giàu nào, thậm chí có khi còn hơn.

Tây cũng phải lác mắt

Sarah,
cô gái 29 tuổi người Australia đang làm việc cho một tổ chức phi chính
phủ ở Hà Nội, mắt tròn mắt dẹt khi thấy các đồng nghiệp và bạn bè Việt
Nam phần lớn dùng Iphone, đến quán cà phê cũng thấy nhan nhản thứ điện
thoại mà cô vẫn cho là rất cao cấp này trong tay các nam thanh nữ tú.
“Tôi cứ tưởng Việt Nam nghèo lắm, không ngờ các bạn trẻ mà đã kiếm được
nhiều tiền như vậy”.

Với thu nhập 2.500 USD mỗi tháng, Sarah chỉ
dùng một chiếc điện thoại giá trên dưới 4 triệu đồng. Cô cho biết ở
nước cô, Iphone vẫn là loại hàng hóa cao cấp, xa xỉ, vì thế nếu không có
thu nhập cao thật sự thì phải rất mê công nghệ mới mua nó. Sarah hẳn sẽ
càng ngạc nhiên nếu biết rằng, ở Việt Nam, những người có thu nhập
khoảng 300 - 400 USD mỗi tháng dùng Iphone là hết sức bình thường, đầy
người thất nghiệp hay chưa làm ra tiền cũng phải mua Iphone cho bằng bạn
bằng bè.

Duy Tuấn, 31 tuổi, sống ở phường Lê Lợi, thành phố
Vinh, là công chức nhà nước, lương gần 3 triệu đồng. Vợ anh mở quán bán
bánh kẹo, bim bim tại nhà, thu nhập vừa đủ nuôi hai đứa con và có một
chút tích lũy phòng khi đau ốm. Thế nhưng Tuấn vẫn bắt vợ bớt tiền tiết
kiệm để mua cho anh một “con” Iphone hồi mới có phiên bản 3G, rồi khi 4G
xuất hiện anh lại thêm tiền để đổi. Tuấn không ham chụp ảnh, cũng chẳng
mê nghe nhạc, nhưng thích ngồi cà phê với bạn bè và vì thế cần phải có
Iphone.

Ai gặp Lê Thiên cũng nghĩ chàng trai 24 tuổi này là một
mẫu thành đạt sớm: ăn mặc rất sang, Iphone, Ipad đủ bộ, ngồi ở những
quán cà phê của giới sành điệu. Nhưng nếu theo chân Thiên sau những cuộc
gặp đó, sẽ thấy anh lui về một xóm trọ, trong căn phòng lụp xụp mà anh
thuê chung với ba người bạn. Ra trường gần hai năm mà Thiên chưa ổn định
việc làm, vẫn thử việc hết chỗ nọ chỗ kia. Nhưng để có một vẻ ngoài
sáng choang “cho chúng nó khỏi khinh”, dù toàn mua đồ dùng rồi, anh
chẳng những phải nhịn ăn nhịn uống mà còn vay nợ loanh quanh, nói dối bố
mẹ xin tiền…

“Mấy giờ rồi mà còn đi xe máy?”

Đó
là câu mà Nhật Minh (23 tuổi, Hà Nội) nói với bố mẹ lúc ông bà đề xuất
mua cho con trai chiếc xe máy mới, sau khi anh phàn nàn là cái xe Nouvo
đang đi đã quá “tã”. Minh muốn bố mẹ mua cho anh một con xế hộp vì “bố
mẹ xem, bạn con còn đứa nào ngày ngày đội mũ bảo hiểm hít bụi như con
đâu”. Bao lâu nay, Minh vẫn đau đáu về chuyện phải mua được xe hơi, vì
anh cảm thấy “hèn hèn, nhục nhục thế nào” khi mỗi lần tụ tập, đám bạn
nhãn nhã trên chiếc bốn bánh còn anh tất ta tất tưởi, mồ hôi mồ kê nhễ
nhại chờ bảo vệ ghi số lên yên. Còn hễ cả đám rủ nhau đi chơi xa là anh
phải muối mặt đi ké.

Thực ra bạn đồng lứa của Minh đa số vẫn cưỡi
xe máy, thậm chí xe còn cà tàng hơn anh, nhưng anh không kể đến họ, vì
“ở đời nhìn lên chứ cứ nhìn xuống thì bao giờ cho khá được”. Nhật Minh
giận dỗi, làm mình làm mẩy với bố mẹ, cuối cùng các cụ cũng rút sổ tiết
kiệm ra cho con mua xe.

Còn Trung Trực, 26 tuổi, Thanh Hóa thuyết
phục bố mẹ mua ô tô để có cái chở hàng. Gia đình anh kinh doanh, ki-ốt
thuê mặt phố rất bé nên kho hàng vẫn đặt ở nhà, khách mua nhiều vẫn phải
chở từ nhà ra. Trực nói, thuê xe ôm vừa tốn vừa không chở được nhiều,
phải mua ô tô, khi cần ra Hà Nội lấy hàng thì tự đánh xe mình luôn. Ông
bố đồng ý, bảo mua cái xe tải loại nhỏ, thế là Trực giãy lên: “Xe tải
con không có bằng lái, hàng nhà mình có cồng kềnh đâu mà cần xe tải, mua
xe thường thôi, để thỉnh thoảng cả nhà mình còn chở nhau đi chơi chứ”.

Ông
bố bảo mua gì thì mua, trong vòng 350 triệu thôi. Ngay hôm sau, Trực
mang về cái Camry bóng loáng: “8 trăm triệu bố ạ, bạn con bán rẻ”. Ông
bố nhảy dựng lên, nhưng ông con bảo: “Con đặt cọc rồi, nó phải đuổi mấy
khách đi để bán cho con, không lấy nó chửi chết”. Thế là bố phải xì
tiền. Từ hồi về nhà, cái xe ấy chưa chở hàng được bữa nào. Tối tối, Trực
lái nó đi nhậu, đi uống nước, quán cách nhà có vài cây số. Anh bảo với
đám bạn: “Ông già tao bảo sao không mua Matiz hay Vitara. Trời ơi, cái
mặt tao mà lại đi mấy cái chuồng gà đó cho chúng nó cười thối mũi sao”.

Đua đòi bao giờ cũng đi kèm lãng phí

Không
có tiền, cũng không thực sự cần nhưng vẫn phải mua bằng được vì nó là
thời thượng, vì người khác có mình cũng phải có…, cái bệnh đua đòi này
có vẻ càng ngày càng nặng. Bao nhiêu cô nữ sinh bố mẹ chẳng giàu là mấy
nhưng ngốt hết cả người vì ngày nào trên Facebook cũng có đứa bạn tung
ảnh váy, túi hoặc phấn son hàng hiệu vừa sắm được lên khoe, thế là nỉ
non, khóc lóc “nã” tiền phụ huynh bằng được. Bà mẹ, trong khi rên rỉ vì
giá xăng tăng 900 đồng/lít, hay thở than vì bó rau muống hôm qua mới
6.500, nay đã 7.000 đồng, thì vẫn phải móc tiền triệu cho con gái ném
vào cuộc đua phù phiếm. Không chỉ các cô bé, nhiều phụ nữ trưởng thành
cũng lao vào cơn lốc này. Không phải người mẫu, diễn viên, không có thu
nhập khủng, nhưng họ vẫn cảm thấy mình “kém tắm” nếu túi không phải LV,
Hermes, mỹ phẩm không phải Chanel…; bản thân và gia đình cố được thì
kiếm đàn ông chu cấp.

Bởi bỏ cả đống tiền mua hàng xa xỉ chỉ bởi
đua đòi chứ không do nhu cầu thật sự nên chuyện lãng phí là đương nhiên.
Chiếc Iphone đắt đỏ bởi bao tính năng hữu dụng tuyệt vời, nhưng trong
tay nhiều người, ngoài việc làm đẹp mặt chủ nhân và chơi game, nó chẳng
có tích sự gì khác. Chiếc xe ô tô mà họ phải è cổ đóng số tiền thuế và
phí khổng lồ, rốt cục chỉ để lấy le và gây tắc đường. Nếu họ là đại gia
hay thiếu gia thì đã đành một nhẽ, đằng này nhiều người vẫn nhăn mặt kêu
khổ khi vợ bảo đưa tiền thay bộ chăn ga đã quá cũ… Có anh trong các
buổi nhậu cứ hô hào bạn bè uống Hennessy, Chivas… thoải mái, đồ ăn đắt
tiền gọi đầy bàn cuối buổi còn nguyên cũng chẳng thèm mang về, nhưng khi
vợ bảo đưa tiền mua sữa cho con thì lục túi trên túi dưới chẳng ra được
đồng nào. Biết là phí, là vung tay quá trán nhưng họ cảm thấy không thế
không được, thể diện đàn ông lớn lắm, không gì ê mặt bằng thua thằng
khác…

Có lẽ, ở một khía cạnh nào đó, không chịu thua kém người
khác là một tâm lý tích cực, nó thúc đẩy người ta cạnh tranh, phấn đấu
vượt qua chính mình, giúp xã hội ngày càng phát triển. Nhưng đó là khi
người ta sợ thua kém nhau về trình độ, năng lực, phẩm cách, về mức độ
thành đạt thực sự. Nhưng buồn thay, bây giờ nhiều người chỉ sợ mình thua
kẻ khác những vàng son đắp điếm bên ngoài mà thôi, và để có cái Iphone
cùng lướt web với thiên hạ, dù có phải ăn cơm chan mắm họ cũng cam lòng.
Về Đầu Trang Go down
http://vietnamhoteliers.tk/ henryminhtruong@yahoo.com henryminh
 
Bệnh sĩ của giới trẻ Việt: Chơi Iphone, ăn mỳ tôm trừ bữa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
VietnamHoteliers.Forum :: Tin Đó Đây - News About...-
Chuyển đến